Đã lâu không viết, dường như đã quên mất cảm giác cầm bút. Hôm trước phải nộp vài chục trang báo cáo, tự nhiên phát hiện ra mình đã mất đi khả năng viết lách. Từ ngữ đã không còn có thể diễn đạt được ý của mình nữa, vậy nên hôm nay thử tập viết lại...
Vài tháng không vào Blog, hôm nay vào thấy cũng không thay đổi bao nhiêu, dường như đã rêu phong tất cả. Dạo một vòng quanh Blog bạn bè, thấy mọi người cũng zậy, nổi mốc meo lên hết.
Dạo này có ít chuyện xảy ra, lòng cũng bình yên lại. Có lúc thì cứ mong bình yên, mà bình yên thì cũng zui. Nhưng đó chỉ là trong lòng bão, bình yên, nhưng có chắc lòng đã bình yên? Có vẻ ta chỉ cố chui vào cái vỏ ốc, tránh né những va chạm cuộc đời. Lòng ta, có khi nào thực sự thôi có bão?
Năm tháng, đôi khi cứ nhìn đời trôi lại chợt nghĩ về những điều gì đó xa xăm, nghĩ về ta của quá khứ, và ta của hiện tại. Đôi khi nhận ra ta đã sai. Nhưng cũng chỉ lắc đầu cho nó qua đi, Thay đổi? có thể! Nhưng có điều gì đó sâu thẳm trong ta không muốn, cuộc chiến với bản thân vẫn là cuộc chiến khó khăn nhất...
Năm 3, bài vở nhiều, quan hệ cũng nhiều, nhưng ta thì vẫn cũ, nếu bóc hết những lớp vỏ bọc ấy đi, ta còn lại gì? Một chiếc lá đã xác xơ từ lâu, bao nhiêu năm tháng vẫn chưa nảy lên chồi mới ... Bạn bè, nhiều nhưng mà ít, bạn mới cũng có, bạn cũ cũng có, nhưng đôi lúc cứ ngỡ ta chỉ có một mình trơ trọi trên cuộc đời này, từng bàn tay giơ ra với ta, không phải ta không muốn nắm lấy, chỉ là, nếu thử nắm lấy một bàn tay, cái ta đạt được có ý nghĩa gì không? Hay chăng lại rẽ vào một con đường đã quên lối ...
Nhiều lúc cứ lặng bước trong mưa, tóc ướt, áo ướt, Lap ướt, nặng trĩu... Dõi ánh mắt theo từng viên gạch trên mặt đường, cuộc đời cũng như những viên gạch kia, những mối quan hệ lắp vào nhau, nhìn thì khăn khít, nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, cũng có lắm chông chênh..
Lập một Blog mới, không biết để làm gì, nhưng cố tìm cho ra một lí do để làm gì? Đâu phải chuyện gì cũng có lí do. Mình sẽ tập viết lại, để tìm lại một chút dịu dàng cho tâm hồn khô hạn, và cũng có lẽ, chỉ vì, mình cần một sợi dây nối về quá khứ
Nói dân IT nghe có vẻ khô khan với những dòng code, nhưng mình quen thân toàn những thằng sến đời lãng mạn thế nhở. Được đấy, quả là tai nghe hok bằng mắt thấy, hehe
ReplyDeleteĐôi khi ta lãng quên 1 điều gì đó thực sự rất đơn giản, để rồi ta muốn tìm kiếm lại nó
ReplyDeleteHe he, dân IT đa phần là đa tài, đa năng, đặc trưng ngành nghề nó thế, nên làm gì cũng làm được, phận làm dâu trăm họ mà :D. Thanks bác bờm nhìu nhìu nhá, :D
ReplyDeleteCái hành trình con người nhiều khi chỉ là hành trình tìm kiếm lại mình đã mất những gì, nhưng khi tìm thấy rồi thì lại không đủ dũng khí để đối mặt
ReplyDeleteCái này người ta gọi là thấu hiểu những điều bình dị nhất nè :D
ReplyDeleteĐây là cái comment
ReplyDeletelap mà ướt thì hỏng nên nặng lòng đau đớn hả bác =))
ReplyDeletelần đầu vô nên chào bác một tiếng :D
=)), tình hình là sấy em nó hết 1 ngày, may sao còn chạy dc =)), còn nặng lòng đau đớn là vì hôm đó mới mất cái điện thoại =)), chuyện gì cũng có lí do cả.
ReplyDeleteHello gaquay, rất zui được biết bạn ^^